Dưới ngòi bút nhẹ nhàng mà tinh tế của Thạch Lam, cuốn sách “Gió lạnh đầu mùa” giống như một bản nhạc trầm, khẽ chạm vào tâm hồn em với những rung động sâu lắng và trong trẻo nhất. Không có những tình tiết gay cấn hay cao trào dữ dội, tác phẩm âm thầm gieo vào lòng em sự xúc động bởi những câu chuyện rất đỗi giản dị về con người, về tình thương và sự sẻ chia trong cuộc sống đời thường.

Cuốn sách “Gió lạnh đầu mùa” - Thạch Lam
Ấn tượng đầu tiên của em khi đọc Gió lạnh đầu mùa là không khí se lạnh của buổi gió mùa đầu tiên. Cái lạnh ấy được Thạch Lam miêu tả thật khẽ, nhưng đủ để người đọc cảm nhận rõ sự đổi thay của đất trời và cuộc sống. Chính trong bối cảnh ấy, hình ảnh đứa bé nghèo Hiên co ro trong manh áo mỏng đã khiến em không khỏi chạnh lòng. Em nhận ra rằng, cùng là trẻ em nhưng không phải ai cũng có một tuổi thơ đủ đầy. Cái lạnh của thiên nhiên dường như càng làm nổi bật sự thiếu thốn, cơ cực của những mảnh đời nghèo khó.
Nhân vật Sơn để lại trong em nhiều cảm xúc nhất. Sơn không phải một cậu bé anh hùng hay làm điều gì lớn lao, nhưng chính sự day dứt, băn khoăn khi nhìn thấy Hiên rét mướt đã khiến em cảm phục. Hành động mang chiếc áo bông của em gái cho Hiên mặc khiến em cảm thấy ấm lòng. Đó là một việc làm rất nhỏ, rất hồn nhiên nhưng lại xuất phát từ lòng thương người chân thật. Qua nhân vật Sơn, em hiểu rằng lòng nhân ái không cần phải thể hiện bằng những điều to tát, mà đôi khi chỉ bắt đầu từ sự quan tâm, sẻ chia giản dị trong cuộc sống hằng ngày.

Cậu bé Sơn mang chiếc áo bông cho Hiên mặc
Em cũng rất xúc động trước hình ảnh người mẹ của Sơn. Dù ban đầu có vẻ nghiêm khắc, nhưng khi hiểu được tấm lòng của con, mẹ đã lặng lẽ chấp nhận và còn giúp đỡ thêm cho Hiên. Chi tiết ấy khiến em nhận ra rằng người lớn đôi khi không nói nhiều về yêu thương, nhưng tình thương ấy luôn hiện diện trong từng hành động âm thầm. Gia đình của Sơn vì thế hiện lên không chỉ ấm áp bởi chiếc áo bông, mà còn bởi sự giáo dục về lòng nhân hậu.
Điều em yêu thích nhất ở Gió lạnh đầu mùa là giọng văn nhẹ nhàng, trong trẻo của Thạch Lam. Những câu văn không cầu kỳ nhưng giàu sức gợi khiến em như được sống trong không gian của câu chuyện, cảm nhận rõ cái lạnh của gió mùa và cái ấm áp lan tỏa từ tình người. Đọc truyện, em thấy lòng mình chậm lại, biết lắng nghe và đồng cảm hơn với những mảnh đời xung quanh.
Khép lại những trang cuối của “Gió lạnh đầu mùa”, trong em vẫn còn vương vấn hơi ấm dịu dàng của tình người – hơi ấm của yêu thương, sẻ chia và lòng nhân ái. Tác phẩm khiến em nhận ra rằng, chỉ khi biết quan tâm và mở lòng với người khác, con người mới có thể xua tan cái lạnh của cuộc đời, để cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.