Trang chủ Thành công trong tôi

Tháng Ba, hoa gạo thắp sáng niềm tin

06/03/2026

Tháng Ba về, vạt nắng xuân không còn nồng nàn cái vị ẩm ướt của những cơn mưa phùn kéo dài mà bắt đầu hanh hao, trong vắt. Giữa cái thời khắc giao mùa chầm chậm ấy, có một loài hoa cứ thế âm thầm "thắp lửa" trên mọi nẻo đường trong đó có góc phố Thành Công thân yêu. Đó là hoa gạo - loài hoa của ký ức, của những nỗi bâng khuâng khó đặt tên.

Chẳng biết từ bao giờ, hình ảnh cây gạo cổ thụ đứng trầm mặc đã in sâu vào tâm trí đứa học trò cuối cấp như tôi. Cây gạo già nua, xù xì suốt mùa đông rụng lá nhìn khẳng khiu như những nét vẽ mực tàu trên nền trời xám xịt. Thế rồi, chỉ cần một sớm mai thức dậy, tháng Ba về, những nụ hoa bắt đầu nảy nở. Chúng không nở rón rén mà bung tỏa mạnh mẽ, đồng loạt, nhuộm đỏ rực cả một góc trời.

Mỗi bông hoa gạo như một chiếc chén nhỏ bằng hồng ngọc, cánh hoa dày, mịn màng và cong vút. Khi hoa rụng, chúng không tan tác hay héo úa trên cành mà xoay tròn trong không trung như những chiếc chong chóng nhỏ, rồi tiếp đất với một tiếng "bộp" nhẹ tênh, vẫn giữ nguyên sắc đỏ kiêu hãnh trên thảm cỏ xanh.

Đứng dưới gốc gạo vào một buổi chiều muộn, lòng tôi chợt dâng lên nỗi xao xuyến lạ thường. Có cái gì đó vừa thân thuộc, vừa xa xôi. Tôi nhớ những buổi tan học cùng bạn bè nhặt hoa xâu thành chuỗi rồi cùng cười vang ríu rít.

Tháng Ba này, nhìn hoa gạo nở, lòng tôi bỗng thấy bâng khuâng hơn mọi năm. Có lẽ vì đây là mùa xuân cuối cùng của thời học sinh cấp hai. Những mùa hoa sau, chúng tôi mỗi đứa sẽ một ngả, theo đuổi những chân trời mới. Cây gạo vẫn sẽ ở đó, vẫn sẽ đỏ rực vào mỗi tháng Ba nhưng liệu chúng tôi có còn đủ thong dong để ngồi lại bên nhau dưới bóng cây già ấy?

Sắc đỏ hoa gạo như một lời chia tay ngọt ngào nhưng cũng đầy luyến tiếc của tuổi thơ. Nó thắp lên niềm hy vọng cho những kỳ thi sắp tới nhưng cũng gợi nhắc về những kỷ niệm sắp sửa trở thành "ngày xưa".

Tháng Ba đi qua, hoa gạo rồi sẽ rụng xuống để nhường chỗ cho những chùm lá xanh non nhưng sắc đỏ ấy đã kịp thắp sáng một khoảng trời trong tim tôi - một khoảng trời của sự biết ơn và những rung cảm đầu đời tinh khôi nhất.

 

Đinh Ngân Giang - Lớp 9A3
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 54 đánh giá
Chia sẻ: