Tháng Ba của những học sinh cuối cấp thường gói gọn trong những tập đề cương dày cộm, trong tiếng bút viết sột soạt và những lo toan cho kỳ thi phía trước. Thế nhưng giữa nhịp sống hối hả ấy, nơi góc sân trường Thành Công thân thuộc, có một cây bưởi nhỏ vẫn đang âm thầm dâng hiến cho đời những gì thanh khiết nhất.
Không rực rỡ như hoa phượng, không kiêu sa như bằng lăng, cây bưởi nhỏ đứng đó, nép mình khiêm nhường nơi góc sân. Những cánh hoa trắng muốt, dày dặn và tinh khôi như tà áo dài của những cô nữ sinh ngày bế giảng. Giữa những vòm lá xanh thẫm, từng chùm hoa hé nở, để lộ nhị vàng lấm tấm, trông xa như những vì sao nhỏ rơi xuống từ bầu trời tháng Ba.

Bạn có từng bất chợt dừng lại, hít hà một hơi thật sâu khi đi ngang qua góc sân ấy? Mùi hương bưởi không nồng nàn, nó thanh tao, dịu nhẹ nhưng lại có sức ám ảnh lạ kỳ. Nó len lỏi vào từng ngăn bàn, vương trên mái tóc và thấm vào những trang vở mới.
Với những học sinh lớp 9 chúng mình, mùi hương ấy bỗng trở nên thật đặc biệt. Nó là mùi của sự bình yên trước cơn bão thi cử, là mùi của những buổi trưa muộn nán lại ôn bài và là mùi của một thời thanh xuân tươi đẹp dưới mái trường Thành Công mà chúng mình sắp sửa phải gọi là "kỷ niệm".
Cây bưởi nhỏ ấy giống như một người bạn tri kỷ, lặng lẽ quan sát những giọt mồ hôi, những nụ cười và cả những nỗ lực, cố gắng của chúng mình. Hoa bưởi cứ nở, rồi lại rụng xuống, để lại một khoảng trời trắng ngần dưới gốc cây - như muốn nhắc nhở rằng: Dù cuộc sống có vội vã đến đâu, hãy luôn giữ cho mình một tâm hồn tinh khôi và mạnh mẽ để tỏa hương.
Tháng Ba này, hãy một lần bước chậm lại nơi góc sân ấy, để mùi hương thanh khiết xoa dịu những lo âu, để vẻ đẹp giản dị ấy tiếp thêm sức mạnh cho mình, bạn nhé!