Trang chủ Trang chủ

Ngày đầu tiên đi học – Bỡ ngỡ rồi thành thân quen

13/09/2026
Ngày đầu tiên đi học có lẽ là một trong những kỷ niệm mà mỗi người đều khó quên. Với tôi, đó không chỉ là ngày đầu tiên bước vào lớp học mà còn là ngày tôi gặp những người bạn mới, được vui chơi thỏa thích và bắt đầu một hành trình đầy những điều bất ngờ

 

ôi vẫn nhớ ngày đầu tiên đi học của mình. Hôm ấy, tôi dậy sớm hơn mọi ngày vì háo hức. Bình thường mẹ phải gọi mấy lần tôi mới chịu dậy, vậy mà hôm đó vừa nghe mẹ gọi “Dậy đi học nào!” là tôi bật dậy ngay. Tôi mặc bộ đồng phục mới, đeo chiếc cặp còn thơm mùi vải và cứ đứng trước gương ngắm nghía mãi. Lúc ấy, tôi cảm thấy mình đã thật sự trở thành một học sinh.

Đến trường, cảm giác đầu tiên của tôi là… đông quá! Sân trường có rất nhiều bạn nhỏ, ai cũng có vẻ vừa vui vừa ngại ngùng. Có bạn bám chặt lấy tay bố mẹ, có bạn đã nhanh chóng chạy đi làm quen với những người bạn mới. Còn tôi thì đứng im một lúc, vừa nhìn xung quanh vừa tự hỏi không biết lát nữa mình sẽ ngồi cạnh ai.

Nhưng sự bỡ ngỡ ấy chẳng kéo dài được lâu. Chỉ sau một lúc làm quen, chúng tôi đã bắt đầu nói chuyện và chơi cùng nhau. Ban đầu còn ngại, sau đó chẳng hiểu vì sao lại cười nói ríu rít như đã quen từ lâu. Giờ ra chơi là khoảng thời gian vui nhất. Chúng tôi chạy ra sân, chơi đuổi bắt, trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có lúc chơi vui quá, đến khi nghe tiếng trống báo vào lớp mới cuống cuồng chạy về chỗ ngồi.

Nhìn lại những bức ảnh chụp cùng lớp, tôi đôi khi thấy buồn cười vì trong ảnh ai cũng cố gắng tạo dáng thật đẹp, nhưng chắc chẳng ai nhớ lúc chụp cả lớp đã phải gọi nhau đến mấy lần mới đứng đủ. Có bạn còn tranh thủ chỉnh tóc, có bạn đứng nhầm vị trí rồi lại chạy sang chỗ khác, cả lớp cứ nhốn nháo mãi mới có được một tấm ảnh hoàn chỉnh. Vậy mà sau này nhìn lại, chính những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường ấy lại khiến tôi thấy vui. Có lẽ ảnh lớp không chỉ để lưu lại gương mặt của từng người, mà còn lưu lại cả một khoảng thời gian chúng tôi đã từng cùng nhau học, cùng nhau chơi và cùng nhau lớn lên.

Tôi còn nhớ có những lúc cả nhóm ngồi kể chuyện rồi cười đến mức cô giáo phải nhắc giữ trật tự. Khi ấy, chúng tôi chỉ thấy vui và chẳng nghĩ rằng những khoảnh khắc bình thường ấy sau này lại trở thành những kỷ niệm đáng nhớ đến vậy.

Ngày đầu tiên cũng có những chuyện rất nhỏ nhưng khiến tôi nhớ mãi. Đó là lần đầu được viết tên mình lên vở, lần đầu làm quen với cô giáo, lần đầu có người bạn ngồi cạnh để cùng chia sẻ hộp bút, chiếc thước hay một viên tẩy. Những điều tưởng như chẳng có gì đặc biệt lại khiến tôi cảm thấy trường học thật gần gũi.

Rồi ngày đầu tiên cũng kết thúc. Trên đường về nhà, tôi kể cho bố mẹ nghe đủ thứ chuyện: hôm nay cô giáo nói gì, tôi đã quen được những ai, giờ ra chơi chúng tôi đã chơi những gì. Tôi nhớ mình đã rất mong ngày mai nhanh đến để lại được đến trường.

Tập thể lớp 9A4 trường THCS Thành Công ( Trụ sở chính) ngày đầu đến trường

Bây giờ, khi đã là học sinh lớp 9, nhìn lại những ngày đầu tiên ấy, tôi mới nhận ra mình đã lớn lên rất nhiều. Những người bạn ngày nào còn xa lạ giờ đã trở thành những người cùng tôi trải qua biết bao kỷ niệm. Sân trường ngày ấy cũng không còn xa lạ, tiếng trống trường cũng trở nên quen thuộc.

Có thể chúng ta sẽ quên mình đã học bài gì trong ngày đầu tiên, nhưng có lẽ sẽ chẳng quên cảm giác lần đầu mặc đồng phục, lần đầu bước vào lớp và lần đầu có những người bạn cùng cười, cùng chơi. Với tôi, ngày đầu tiên đi học không cần phải thật đặc biệt. Chỉ cần có một chút bỡ ngỡ, một chút nghịch ngợm, thật nhiều tiếng cười và những người bạn bên cạnh – như thế đã đủ để trở thành một ký ức đẹp của tuổi học trò.

Học sinh Lê Vân Uyên – HS lớp 9A4
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 22 đánh giá
Chia sẻ: