Mỗi loài cây đều mang một cái tên và một ý nghĩa riêng. Có loài cây gắn với một mùa trong năm, có loài lại gắn với những kỉ niệm của mỗi người. Với tôi, mỗi khi mùa hè đến, sắc đỏ của hoa phượng lại khiến tôi nhớ đến những tháng ngày học trò trong trẻo và đầy yêu thương.
Từ bao đời nay, phượng đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong sân trường. Ở góc sân trường tôi, một cây phượng già đã đứng đó từ rất lâu. Tôi vẫn thường gọi thân thương là “bác phượng”. Mỗi giờ ra chơi, dưới tán cây ấy, chúng tôi cùng nhau trò chuyện, vui đùa, đọc sách hoặc đơn giản chỉ ngồi nghỉ ngơi sau những giờ học.
Tôi yêu cái dáng đứng thân thuộc của bác phượng, yêu những cành cây vươn ra như dang tay che chở. Mùa hè, tán lá xanh trở thành khoảng bóng mát dịu dàng cho chúng tôi. Những buổi chiều, ánh nắng len qua tán cây, rọi xuống những chùm hoa phượng đỏ rực, khiến cả góc sân như được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng nhỏ giữa bầu trời rộng lớn.
Tôi cũng yêu những chiếc lá xanh bé nhỏ vẫn âm thầm ở bên những bông hoa, như thể đang cùng nhau vượt qua những cơn mưa, những ngày nắng gắt của mùa hè. Cây phượng cứ lặng lẽ ở đó, nhìn chúng tôi lớn lên, chứng kiến những buổi ra chơi nhộn nhịp và cả những phút giây chia tay đầy lưu luyến khi một thế hệ học sinh rời xa mái trường.
Bạn hãy thử tưởng tượng mà xem: giữa một buổi ra chơi, được ngồi dưới tán phượng, nghe tiếng ve, đọc một cuốn sách hay trò chuyện cùng bạn bè, mùa hè bỗng trở nên thật dịu dàng và hạnh phúc. Có lẽ chính những điều bình dị ấy đã khiến cây phượng trở thành một phần không thể thiếu của tuổi học trò.
|
|
|
|
Sắc màu hoa phượng trường THCS Thành Công – Giảng Võ |
|
Thời gian rồi sẽ trôi đi. Những thế hệ học sinh lần lượt trưởng thành và rời mái trường. Có thể mai này, những tòa nhà hiện đại sẽ mọc lên, những hàng cây cổ thụ sẽ dần ít đi. Nhưng tôi tin rằng, trong kí ức của mỗi người từng ngồi dưới tán phượng, hình bóng ấy sẽ vẫn còn nguyên vẹn.
Bác phượng vẫn sẽ là bóng mát của sân trường, là người bạn lặng lẽ mang theo những ước mơ và khát vọng của tuổi trẻ. Mỗi mùa hè, những chùm hoa đỏ lại rực lên như những ngọn lửa nhỏ, nhắc chúng tôi về những hoài bão vẫn đang âm thầm cháy trong mỗi người.
Nhà thơ Xuân Diệu từng viết: “Phượng không phải một đóa, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực.” Quả thật, phượng không chỉ là một loài hoa. Với những cô cậu học trò, sắc đỏ ấy còn gắn với tiếng ve, với sân trường, với những giờ ra chơi và những ngày tháng tuổi trẻ không thể quay lại.
Rồi sẽ có một ngày chúng tôi rời mái trường. Nhưng có lẽ, chỉ cần bắt gặp một chùm phượng đỏ giữa trời hè, nghe tiếng ve da diết gọi mùa, những kỉ niệm ấy lại trở về. Một góc sân trường, một tán phượng, một tiếng trống tan trường… tất cả sẽ trở thành một phần kí ức đẹp đẽ của tuổi học trò.