Trang chủ Trang chủ

Tháng Giêng, hoa đào và mẹ

27/02/2026

Tháng Giêng về, đất trời như khoác lên mình một tấm áo mới. Những cơn mưa phùn mỏng như sương khẽ chạm vào hiên nhà, gió xuân mang theo hương cỏ non và đâu đó thấp thoáng sắc hồng dịu dàng của hoa đào. Em yêu nhất là những buổi sáng tháng Giêng, khi nắng còn e ấp sau làn mây, cả góc phố dịu dàng như bừng tỉnh. Trong khoảnh khắc ấy, em lại nghĩ đến mẹ – người đã lặng lẽ vun trồng cho mùa xuân trong cuộc đời em.

Hoa đào tháng Giêng không rực rỡ như hoa phượng mùa hạ, cũng không nồng nàn như hoa sữa mùa thu. Hoa đào chỉ lặng lẽ nở, từng cánh mỏng manh mà kiêu hãnh. Mỗi nụ hoa chúm chím như nụ cười dịu dàng của mẹ mỗi sớm em đến trường. Em vẫn nhớ hình ảnh mẹ cặm cụi cắm từng cành đào vào chiếc bình gốm cũ, đôi bàn tay mẹ nâng niu từng cánh hoa như sợ làm rơi mất mùa xuân. Nhìn hoa đào nở, em chợt hiểu rằng mùa xuân đâu chỉ đến từ đất trời, mà còn bắt đầu từ sự tảo tần, chăm chút của mẹ.

Ảnh có chứa hoa, tòa nhà, cửa sổ, màu hồng

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

Hoa đào tháng Giêng bên khung cửa sổ

Đọc những câu thơ của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm trong bài “Mẹ và quả”, em càng thấm thía hơn công lao ấy:

“Những mùa quả mẹ tôi hái được

Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng

Những mùa quả lặn rồi lại mọc

Như mặt trời, khi như mặt trăng.”

Ảnh có chứa cây cối, ngoài trời, thực vật, sản vật

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

Nguồn ảnh Internet

Hình ảnh “Những mùa quả” được lặp đi lặp lại nhiều lần dường như nhà thơ không chỉ nói về mùa trái ngọt mà còn gợi ra bao tháng năm mẹ miệt mài gieo trồng. “Quả lặn rồi lại mọc” – vòng tuần hoàn ấy giống như mặt trời, mặt trăng thay nhau tỏa sáng, cũng như tình yêu của mẹ chưa bao giờ vơi cạn. Em nghĩ, cuộc đời mẹ cũng có biết bao “mùa quả” như thế. Mỗi bữa cơm ngon, mỗi bộ quần áo sạch sẽ, mỗi trang vở mới tinh… đều là “quả” mẹ chắt chiu từ giọt mồ hôi thầm lặng.

Mỗi lần nghĩ đến đó, em lại thấy sống mũi mình cay cay. Tháng Giêng với hoa đào nở rộ khiến em nhận ra một điều giản dị: nếu hoa đào cần đất trời để bung nở, thì em cần tình yêu của mẹ để trưởng thành. Hoa đào có thể tàn khi xuân qua, nhưng tình mẹ thì bền bỉ như nhịp quay của mặt trời, mặt trăng – cứ “lặn rồi lại mọc” trong từng ngày em lớn.

Ảnh có chứa văn bản, bảng trắng, chữ viết tay, trang phục

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

Em vẽ tranh tặng mẹ

Tháng Giêng năm nay, khi đứng trước hiên nhà ngắm hoa đào, em chỉ mong mẹ luôn khỏe mạnh, bình an. Em mong mình sẽ trở thành một “mùa quả” ngọt lành để mẹ mỉm cười tự hào. Nếu có một điều ước đầu xuân, em chỉ ước rằng nụ cười của mẹ sẽ mãi tươi như sắc đào tháng Giêng – dịu dàng, ấm áp và đầy yêu thương.

 

Lê Châu Anh – Ban truyền thông lớp 8A3
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 5 đánh giá
Chia sẻ: