Trang chủ Thành công trong tôi

Hương mùi già nơi góc phố Thành Công

07/02/2026

Chiều cuối năm, khi những cơn mưa phùn bắt đầu giăng mắc một lớp bụi mờ lên những dãy nhà tập thể cũ kỹ ở khu Thành Công, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống theo một nhịp điệu rất lạ. Giữa cái xô bồ của chợ búa, giữa tiếng còi xe và dòng người hối hả ngược xuôi sắm Tết, có một mùi hương vẫn thầm lặng len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa sổ gỗ bạc màu sơn: hương mùi già.

Giữa khu chợ đông đúc, hình ảnh những bó mùi tím sẫm bỗng trở nên quá đỗi thân thuộc. Những cây mùi đã trổ hoa, kết trái, thân chuyển sang màu nâu tía, được bó lại gọn gàng, mang theo cả linh hồn của đất đai và sương sớm. Không rực rỡ như hoa đào, không kiêu kỳ như lay ơn, lá mùi già mang một vẻ đẹp khiêm nhường nhưng chỉ cần một làn gió nhẹ lướt qua, cái mùi thơm nồng nàn, thanh khiết ấy đủ sức đánh thức cả một vùng ký ức xa xôi.

Tôi dừng lại hít một hơi thật sâu cái không khí đặc quánh mùi thảo mộc ấy. Ở phố Thành Công, người ta không chỉ mua mùi già về để tắm mà dường như là để mua lại một cảm giác bình yên. Tết năm nào, mẹ tôi cũng đun một nồi nước lá mùi thật lớn vào chiều ba mươi. Khói bếp bốc lên nghi ngút, mang theo vị cay nồng của gừng, vị chát của vỏ bưởi và hương thơm chủ đạo của lá mùi. Mẹ bảo: "Tắm lá mùi là để gột rửa hết những bụi bặm, muộn phiền của năm cũ, để mình sạch sẽ tinh tươm mà đón lấy cái may mắn của năm mới."

Nhìn những bó mùi già, tôi chợt thấy yêu sao những mảng tường rêu phong của khu phố này. Những dãy hành lang hẹp, nơi những người hàng xóm vẫn í ới gọi nhau mượn cái rổ, tấm bánh chưng, nay lại ngan ngát hương thơm từ những nồi nước lá đang sôi trên bếp. Cái mùi hương ấy kì lạ lắm, nó khiến những gương mặt đang lo toan vì cơm áo bỗng trở nên nhẹ nhõm, khiến người lạ đi ngang qua cũng bất giác mỉm cười.

Hương mùi già bên góc phố Thành Công không chỉ là một mùi thơm thực vật đơn thuần. Nó là sợi dây vô hình kết nối hiện tại với quá khứ, kết nối những người con xa quê với nguồn cội. Giữa lòng phố thị đang thay đổi từng ngày, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát thì góc phố nhỏ với gánh hàng mùi già ấy giống như một "khoảng lặng" đầy trân quý.

Khi tôi cầm bó lá mùi trên tay, hơi ấm của nó dường như lan tỏa khắp không gian. Bước chân về nhà hôm nay thấy nhẹ tênh, bởi tôi biết, chỉ cần mùi hương ấy còn hiện hữu thì Tết vẫn luôn vẹn nguyên, ấm áp ngay dưới những mái hiên cũ kĩ của những dãy phố Thành Công thân yêu.

 

Học sinh Trần Thanh Thư - Lớp 6A5
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 0/5 trong 0 đánh giá
Chia sẻ: