Trang chủ Thành công trong tôi

Mùa thu cuối cùng dưới vòm xà cừ

15/09/2026
Tiếng trống trường sáng nay vang lên không còn đơn thuần là hồi âm giòn giã của ngày tựu trường, mà nghe như tiếng gõ nhịp của một chiếc đồng hồ cát khổng lồ vừa bị lật ngược. Đứng giữa sân trường ngập tràn sắc trắng và những vạt nắng sớm tháng Chín, tôi chợt giật mình nhận ra: đây là lễ khai giảng cuối cùng của đời học sinh trung học cơ sở.

Tập thể lớp 9C3 năm học 2026-2027

Gió thu vẫn nhẹ nhàng luồn qua tán xà cừ cổ thụ, nhưng trong lồng ngực tôi, một cảm giác chông chênh, vừa lạ lẫm vừa bùi ngùi, đã bắt đầu nhen nhóm.

Bên hành lang ngập nắng

Lớp 9 đến, mang theo dáng dấp của một cuộc chạy tiếp sức mà chúng tôi chính là những vận động viên sắp sửa bước vào chặng nước rút cam go nhất. Những trang vở thơm mùi giấy mới chưa kịp làm quen với nét mực đầu năm đã vội vã phủ kín bởi những công thức Toán học, sơ đồ Hóa học và những bài phân tích Văn dài dằng dặc. Đôi khi nhìn xấp tài liệu ôn thi vào lớp 10 chất cao ngọn, tôi ngỡ như mình đang đứng trước một ngọn hải đăng sừng sững giữa đêm giông bão; ánh sáng phía trước vừa là đích đến đầy khát vọng, vừa đòi hỏi bản thân phải vượt qua bao lớp sóng dữ của sự hoang mang và áp lực.

Cùng nhau trao đổi kiến thức

Những đêm thức muộn bên ánh đèn bàn, từng dòng chữ như nhập nhòe nhảy múa cùng nỗi sợ trượt dốc, sợ bản thân không đủ sức chạm tay vào cánh cổng ngôi trường cấp ba mơ ước.

Thế nhưng, giữa những bộn bề âu lo ấy, điều khiến tim tôi thắt lại nhiều nhất lại là ánh mắt của bạn bè. Chúng tôi – những mảnh ghép ngây ngô từ ngày lớp 6 rụt rè bước vào trường – giờ đây đã gắn bó với nhau như những nhịp thở chung dưới một mái nhà.

Khoảnh khắc bên bạn bè muốn lưu giữ thật lâu

Tôi nhìn chiếc bàn gỗ khắc đầy những hình vẽ nguệch ngoạc, góc ban công nơi cả nhóm thường túm tụm chia nhau gói bánh tráng, và tự hỏi rồi đây tất cả sẽ trôi về đâu.

Niềm vui bên những người bạn

Thời gian năm cuối cấp tàn nhẫn như một cơn mưa rào mùa hạ, ào đến thật nhanh rồi cuốn trôi đi những tháng ngày vô tư lự, để lại trên bậc thềm từng vệt ướt của sự nuối tiếc. Mỗi tiếng cười đùa trong giờ ra chơi bỗng chốc trở nên quý giá đến lạ kỳ, bởi tôi hiểu rằng sau chuyến đò này, mỗi người sẽ rẽ sang một bến đỗ riêng.

Cùng nỗ lực cho một mùa thi rực rỡ

Năm học cuối cùng đã mở ra, vừa là áp lực, vừa là một đặc ân của tuổi trẻ. Tôi tự nhủ sẽ gom hết mọi âu lo làm động lực, gom hết những yêu thương cất vào góc ký ức đẹp đẽ nhất, để mai này khi ngoảnh lại, thanh xuân năm lớp 9 sẽ mãi là một nốt nhạc trong trẻo và rực rỡ nhất trong bản hòa ca cuộc đời.

Vũ Thuỳ Lâm – Ban truyền thông lớp 9C3
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 46 đánh giá
Chia sẻ: