
Từ sáng sớm, khi phố phường còn bảng lảng sương mai, các chợ hoa đã bắt đầu đông vui. Những cành đào hồng thắm, chậu quất trĩu quả được chở trên xe máy, xe ba gác len lỏi qua từng con phố. Em thích nhất là hình ảnh những xe đào Nhật Tân xuất hiện khắp nơi, như mang theo cả mùa xuân về với Hà Nội. Chỉ cần nhìn thấy sắc hồng ấy, em đã cảm nhận rất rõ: Tết đang đến thật gần.

Nguồn ảnh Internet
Chợ Tết những ngày này lúc nào cũng nhộn nhịp. Người lớn tranh thủ mua sắm đủ thứ cho ngày Tết, từ hoa quả, bánh trái đến thực phẩm cúng lễ. Nhiều người ăn vội bắp ngô, củ khoai luộc thay cho bát phở quen thuộc để tiết kiệm thời gian đi chợ. Em nhận ra, trong sự tất bật ấy là niềm vui âm thầm của những người mong một cái Tết đủ đầy cho gia đình.

Nguồn ảnh Internet
Trên phố Hàng Mã, không khí Tết hiện rõ hơn bao giờ hết. Cả con phố rực rỡ sắc đỏ của đèn lồng, câu đối, đồ trang trí truyền thống. Dù đông đúc và có phần mệt mỏi, nhưng ai cũng nở nụ cười. Em cảm nhận được niềm vui trong ánh mắt của những người bán hàng khi Tết đến gần – đó là niềm vui rất giản dị nhưng chân thành.

Nguồn ảnh Internet
Thế nhưng, Hà Nội những ngày giáp Tết không chỉ có hối hả. Chỉ cần rẽ vào một góc phố cổ, nhịp sống dường như chậm lại. Những bà, những mẹ ngồi bên ấm trà nóng, thong thả trò chuyện chuyện năm cũ, chuyện Tết xưa. Giữa dòng người vội vã ngoài kia, khoảng lặng ấy khiến em thấy Hà Nội thật gần gũi và ấm áp.

Nguồn ảnh Internet
Với em, những ngày giáp Tết ở Hà Nội là sự giao hòa giữa nhịp sống nhanh và chậm, giữa hiện đại và truyền thống. Dù mỗi người có cách đón Tết khác nhau, nhưng tất cả đều chung một cảm giác háo hức, mong chờ. Và chính những ngày cuối năm ấy đã làm nên một Hà Nội rất riêng – không thể vội vàng, không thể thay thế – nơi Tết luôn bắt đầu từ những điều bình dị nhất.