
Hà Nội chuyển mình với những cơn mưa rào bất chợt và có lẽ, ngồi dưới mái hiên trường Thành Công ngắm mưa là một thứ đặc quyền thanh xuân mà ai từng gắn bó với nơi đây cũng bồi hồi thương nhớ. Mưa bay qua những dãy hành lang thân quen, gột rửa đi cái oi nồng của phố thị để trả lại cho ngôi trường một vẻ đẹp trong trẻo đến lạ kì. Dưới làn nước mát lành ấy, từng vòm lá, từng cánh hoa bỗng bừng lên sức sống mãnh liệt. Những chiếc lá xanh mướt, bóng bẩy, hứng lấy từng hạt mưa rồi rung rinh mỉm cười. Mọi góc sân trường đều ngát xanh, thứ màu xanh của tuổi trẻ, của hy vọng và của những năm tháng vô tư nhất.




Mưa Thành Công còn mang theo một nỗi niềm khó tả. Đó là cảm giác bâng khuâng khi nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn, tiếng thầy cô giảng bài trầm ấm bên tai hay tiếng cười giòn tan của đám bạn trốn mưa dưới mái hiên để giữ nhau lại thêm chút thời gian sau giờ tan học.
Để rồi, mỗi khi thành phố chuyển mùa và những cơn mưa rào chợt đến, bao cựu học sinh lại thấy lòng mình chùng xuống. Thèm làm sao một lần được trở về dưới mái hiên trường cũ, hít hà mùi đất ẩm sau cơn mưa, ngắm nhìn ngôi trường Thành Công ngập tràn sắc xanh của cây lá. Để nhận ra rằng, dẫu thời gian có trôi đi và chúng ta có lớn khôn thế nào thì những cơn mưa rào thanh xuân ấy vẫn mãi ở lại nơi này - vẹn nguyên và tươi đẹp như ngày hôm qua.
Có lẽ, mưa Thành Công chẳng ngớt rơi trong lòng những đứa trẻ luôn khát khao tìm về những khoảng trời xưa cũ. Nơi ấy, từng giọt nước vẫn đang âm thầm gieo mầm cho những đóa hoa kỷ niệm nở rộ mãi không thôi. Và mỗi ngày, khi những cơn mưa rào ghé qua, ta lại thấy thanh xuân của mình vẫn đang đứng đợi ở một góc sân trường quen thuộc, dịu dàng và bền bỉ theo năm tháng.