Mùa Đông Hà Nội
Mùa đông Hà Nội không chỉ là một mùa trong năm, mà còn là một “đặc sản” cảm xúc khiến bất cứ ai từng đi qua cũng không khỏi xao xuyến. Cái lạnh nơi đây không giống cái lạnh hanh khô của phương Tây hay cái rét buốt vùng núi cao, mà mang một nét rất riêng – thâm trầm, dịu dàng và lãng mạn.

Mùa đông thường bắt đầu bằng những đợt gió mùa đông bắc tràn về. Bầu trời Hà Nội chuyển sang màu xám bạc, mặt hồ Gươm mờ ảo trong làn sương sớm. Cái lạnh được ví như “lạnh ngọt”, thứ rét khẽ len qua lớp áo, khiến con người ta chỉ muốn xích lại gần nhau hơn.
Mùa đông cũng là lúc Hà Nội như sống chậm lại. Những con phố quen thuộc như Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu trở nên tĩnh lặng hơn dưới hàng cây cổ thụ đang trút lá. Với những người Hà Nội xa quê, mùa đông gợi lên nỗi nhớ da diết về hơi ấm gia đình bên mâm cơm chiều, là cảm giác được vùi mình trong chăn ấm, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, hay đơn giản là tiếng rao đêm lạc lõng giữa phố vắng.

Mùa đông Hà Nội đôi khi khiến người ta than phiền vì cái rét buốt, nhưng chính cái lạnh ấy lại làm cho tình người trở nên nồng ấm và gắn kết hơn. Giữa tiết trời giá lạnh, con người dễ mở lòng, dễ sẻ chia và gần nhau hơn bao giờ hết.
Đối với người dân Thủ đô, mùa đông là mùa của ký ức. Đó là tiếng rao đêm của những gánh xôi nóng giữa phố khuya, là hơi ấm của bàn tay đan vào nhau trong túi áo, hay niềm vui giản dị khi được quây quần bên nồi lẩu nghi ngút khói cùng gia đình, bạn bè. Cái lạnh dù kéo dài đến đâu cũng không thể làm nguội đi sự nồng hậu, chân thành trong cách người Hà Nội đối đãi với nhau.
Mùa đông Hà Nội – lạnh trong gió, nhưng ấm trong lòng người.
Đoàn Nguyễn Bảo Trang- Ban Truyền Thông 7A8